CHÍNH TRỊ CHỦ NHẬT: TẠI SAO PHƯƠNG TÂY LẠI ĐANG ĐI TỚI DIỆT VONG? - JIANG XUEQIN
Nếu bạn bỏ lỡ những bài viết hay nhất gần đây:
“In sum, demographic shifts that began in the 1980s are now producing acute labor shortages and persistent upward pressure on wages.”
- Kazuo Ueda, Jackson Hole Economic Policy Symposium, August 2025
Ngày 22/8/2025, trong khán phòng gỗ thông của Jackson Hole, Kazuo Ueda bước lên bục không phải để trình bày một bài diễn văn học thuật. Ông mang đến một lời cảnh tỉnh. Ueda kể câu chuyện tưởng chừng quen thuộc: một nền kinh tế từng được ca ngợi là “bất khả chiến bại” nhưng rồi sa lầy suốt ba thập kỷ trong vòng xoáy giảm phát, dân số già hóa, và kỳ vọng lương thấp hằn sâu vào tâm lý xã hội. Nhật Bản trở thành biểu tượng của “sự trì trệ trường kỳ” – nơi chính sách tiền tệ siêu nới lỏng và kích thích tài khóa khổng lồ vẫn không thổi nổi sức sống tăng trưởng.
Nhưng rồi ông xoay chuyển mạch truyện: bức tranh hôm nay đã khác. Nhật Bản bước sang một giai đoạn mới – nơi sự thiếu hụt lao động không còn là viễn cảnh xa mà là hiện thực hằng ngày. Từ nhà máy ô tô, công trường xây dựng đến quán ăn trong phố nhỏ, doanh nghiệp khát nhân công. Và chính tình trạng khan hiếm này buộc lương vốn ì ạch suốt nhiều thập kỷ bật tăng mạnh – năm 2025 ghi nhận mức tăng trung bình trên 5%, cao nhất kể từ cuối thập niên 1980. Khi chi phí lao động leo thang, công nghệ không còn là lựa chọn, mà trở thành sự ép buộc: robot tràn vào logistics, AI len lỏi vào dịch vụ khách hàng, và cả nền kinh tế bị đẩy vào vòng tái thiết bắt buộc.
Ẩn ý Ueda gửi gắm thật rõ: Nhật Bản không còn là ngoại lệ, mà là tấm gương soi chiếu cho phương Tây. Âu–Mỹ-Canada cũng đang bước vào quỹ đạo ấy – dân số già hóa, tỷ lệ sinh thấp, nhập cư bị chặn bởi chính trị, trong khi cú sốc lạm phát hậu COVID đã phá neo kỳ vọng giá–lương.
Và thông điệp cuối cùng của ông, vang vọng như một bản điệp khúc u ám:
“Nhật Bản hôm nay có thể chính là Âu–Mỹ ngày mai. Và nếu thế giới không chuẩn bị, cơn đau lao động sẽ trở thành thách thức vĩ mô lớn nhất của thế kỷ XXI.”
Trong bài viết ngày hôm nay, Viethustle đi qua từng lớp của “ván bài nhân khẩu học”:
Nhật Bản và bài toán nhân khẩu học: nơi dân số đạt đỉnh từ 2008, lực lượng lao động teo tóp, phụ nữ và người già gánh vác, lương ì ạch suốt 30 năm, rồi bất ngờ bùng lên cú sốc tiền lương 2025.
Âu–Mỹ–Canada bước vào quỹ đạo Nhật: sinh suất rơi xuống đáy, nhập cư biến thành lá bài chính trị, cú sốc COVID phá neo kỳ vọng giá–lương, lạm phát dịch vụ “sticky” lan rộng.
AI & tự động hóa – đường sống duy nhất?: từ bệnh viện, kho bãi đến công trường, công nghệ không còn là “tùy chọn” mà trở thành “điều kiện sống còn” để giảm chi phí và giữ sản xuất vận hành.
Thế lưỡng nan chính trị: mở nhập cư hay đầu tư AI đều là “lời giải tối ưu”, nhưng cử tri và doanh nghiệp thường chọn đường dễ. Nếu tất cả cùng chậm trễ, stagflation nhân khẩu học sẽ trở thành bẫy chung.
Bài toán cuối: Âu–Mỹ-Canada có dám học trước từ “phòng thí nghiệm Nhật”, hay sẽ chờ một cú sốc khác đủ mạnh để buộc phải thay đổi



Bình luận (13)
Vấn đề chính ở đây: AI race hiện vẫn là sân chơi riêng của big tech, nơi có thể đổ trăm tỷ đô capex. Nhóm doanh nghiệp nhỏ bên Main street khó mà đua, trong khi lại còn thiếu nhân công. Để Main street lên thì government hay fed phải tạo điều kiện, nhưng họ đâu muốn chịu rủi ro chính trị. Đúng là một thế khó. Cảm ơn Ryan và VietHustler vì bài biết hay.
1 vòng xoáy thúc đẩy AI/robot phát triển mạnh mẽ. Câu hỏi còn lại là thế hệ tương lai sẽ phải khởi đầu career như thế nào khi phần lớn công việc bậc thấp đã bị thay thế; và liệu số lượng công việc được sinh ra có đủ để thay thế lượng việc mất đi khi tốc độ công việc bị thay thế tăng cao, labour age gia tăng?
Cảm ơn bạn đã đọc bài viết. Đúng là AI/robot đang xóa nhanh nhiều “entry jobs”, đặt ra nghịch lý cho thế hệ mới. Tương lai, khởi đầu sự nghiệp sẽ không còn là công việc tay chân đơn giản, mà là vai trò “cộng sinh với máy” – giám sát, quản lý, sáng tạo. Lịch sử cho thấy công nghệ luôn tạo thêm việc mới, nhưng khác biệt lần này là tốc độ thay thế quá nhanh trong bối cảnh dân số già. Vì vậy, chìa khóa không nằm ở việc AI có “cướp” việc hay không, mà ở việc xã hội có kịp tái đào tạo để biến AI thành job creator thay vì job destroyer.
hy vọng AI mau phát triển để giúp tăng trưởng kinh tế, ko khéo mai mốt tăng tuổi nghỉ hưu thì khổ =)). Không biết các nước Âu Mĩ Can có khả năng tăng tuổi nghĩ hưu hay ko, nhưng mình nghĩ sẽ khá khó (không ai muốn đụng đến tầng lớp nắm phiếu bầu nhiều)
Chuẩn luôn ạ 😅. AI mà không kịp “đỡ” thì bài toán già hóa sẽ đẩy các nước Âu–Mỹ–Canada tính đến chuyện tăng tuổi nghỉ hưu (Như Pháp biểu tình 2 năm trước). Nhưng đây là “vùng cấm chính trị”: nhóm cử tri lớn tuổi vừa đông vừa đi bầu đều, nên rất khó đụng vào. Thực tế, hy vọng lớn nhất là AI/tự động hóa kéo năng suất đủ nhanh để gánh bớt, nếu không thì hoặc tăng tuổi hưu, hoặc chấp nhận tăng trưởng èo uột + chi phí phúc lợi leo thang.
Bài hay quá. Nhân khẩu học quyết định vấn đề về lạm phát và nhiều vấn đề trong nền kinh tế. Thank Ryan
Mình cảm ơn bạn đã quan tâm và đọc bài viết ạ
Thanks VH. Lần đầu tiên hiểu được nhân khẩu học ảnh hưởng lớn đến kinh tế như vậy
Thanks bạn đã đọc bài viết ạ
Idol kiến thức thật rộng lớn. Ngưỡng mộ quá đi 😍😍😍.
Cảm ơn bạn đã đọc bài viết ạ
Ryan viết nhiều bài kiến thức khủng dù thấy bạn rất trẻ . Bạn có thể cho biết background bản thân được không và bạn theo dõi kênh thông tin nào mà có thể đưa ra những nhận định sắc bén như vậy. Xin cám ơn và chúc bạn cuối tuần vui 😍!
Cảm ơn bạn đã quan tâm và ủng hộ bài viết ạ
Đăng nhập để bình luận