CHÍNH TRỊ CHỦ NHẬT: THAY ĐỔI LỚN VỀ H1B VÀ CÁCH ĐẠI HỌC MỸ ĐÀO TẠO NHÂN TÀI
Nếu bạn bỏ lỡ những bài viết hay nhất gần đây:
“The great wall of maturing credit looms—but what many didn’t expect was that it would morph into a slippery slope rather than a collapse.”
— BNY Investment Institute, “The Great Wall of Maturing Credit” (2025)
Tháng 12/2024, Canary Wharf Group – biểu tượng tài chính London – chạm mặt bức tường ấy. Hai trái phiếu lớn sắp đáo hạn, cửa sổ phát hành công khai khép chặt, ngân hàng tháo lui. Kịch bản tưởng như đã định: vỡ nợ, bán tháo, domino lan rộng sang bất động sản thương mại Anh.
Nhưng rồi Apollo xuất hiện. Một gói vay hàng trăm triệu bảng được giải ngân, với lãi suất gấp đôi coupon cũ. Không ai gọi đây là “giải cứu miễn phí”. Đó là bình oxy khẩn cấp – đắt đỏ, nhưng đủ để Canary Wharf thở thêm vài năm.
Câu chuyện ấy chỉ là lát cắt nhỏ trong bức tranh rộng lớn tại Mỹ. Năm 2022–2023, khi Fed tăng lãi suất thần tốc từ 0% lên hơn 5%, giới phân tích đồng loạt vẽ ra viễn cảnh tận thế:
hàng nghìn tỷ USD nợ doanh nghiệp cùng đáo hạn → không thể tái cấp vốn → vỡ nợ dây chuyền → thất nghiệp bùng nổ → kinh tế lao dốc.
Nhưng cú sập đó đã không xảy ra. Doanh nghiệp Mỹ vẫn trả được nợ, vẫn chi tiêu, thậm chí vẫn đầu tư. Câu hỏi treo lơ lửng trên Phố Wall: Ai đã cứu họ?
Không phải Fed — tay bị trói bởi lạm phát và nỗi ám ảnh uy tín. Không phải ngân hàng — vốn bị kẹp bởi Basel III và nợ xấu. Mà là một thế lực âm thầm nhưng đang bùng nổ dữ dội: Private Credit.
Trong bài viết tuần này, Viethustler sẽ cùng bạn đi sâu vào:
Private Credit là gì, vì sao bùng nổ? — từ niche 300 tỷ USD thành trụ cột 1,7 nghìn tỷ USD.
Cơ chế cứu hộ: làm thế nào “maturity wall” biến thành “maturity slope”.
Cái giá của sự cứu hộ: chi phí vốn 9–12%, covenant chặt, và rủi ro tích lũy.
Fed mất thời gian, Private Credit mua thời gian: hai đường cứu hộ song song nhưng đối nghịch.
Và câu hỏi cuối: doanh nghiệp Mỹ thật sự được cứu, hay chỉ đang thở bằng bình oxy đắt đỏ?



