Đây là một bài viết rất dài và tâm huyết của Ryan - hi vọng các bạn có thể để lại comment bên dưới liệu dạng bài phân tích dài thế này có phải là thứ mọi người yếu thích.
Nếu bạn bỏ lỡ những bài viết hay nhất gần đây:
Cá Mập Quý 1: Cổ Phiếu Nào Được Mua Vào Trước “Cơn Bão Thuế”?
Hiệp Định Mar-a-Lago: Cách Trump Sắp Xếp Lại Trật Tự Thế Giới
“Khi một con rồng không còn bay lên, nó bắt đầu lượn là là trong sương mù — và người ta không còn biết đó là đà tích luỹ hay dấu hiệu của suy kiệt.”
Nếu có một hình ảnh có thể mô tả kinh tế Trung Quốc hiện tại, thì đó chính là... một toà nhà đang được sơn lại thật đẹp, trong khi móng bên dưới đang lún sâu từng ngày.
Nhìn từ bên ngoài, mọi thứ tưởng như đang hồi sinh:
GDP tăng 5.3% trong quý I – vượt mọi kỳ vọng.
Sản xuất công nghiệp tăng đều, công nghệ cao rực sáng, thị trường tài chính tạm ổn định sau loạt biện pháp kích thích.
Xuất khẩu vẫn dương, thậm chí tăng vọt ở các thị trường ngoài Mỹ như Đông Nam Á và châu Âu.
Nhưng bước vào bên trong lớp sơn:
Lạm phát dưới 0 – dấu hiệu giảm phát toàn diện quay lại.
Tiêu dùng hộ gia đình vẫn lạnh, bất động sản rơi tự do, và hệ thống tín dụng ngầm ghi nhận cú sốc âm chưa từng thấy.
Tầng lớp lao động phổ thông rơi vào vòng xoáy gig economy – nơi họ chạy xe, giao hàng, hoặc livestream… để tồn tại.
Trong khi đó, Bắc Kinh bơm tiền như chưa từng có – nhưng dòng vốn không chảy, vì niềm tin vào tương lai đã rút cạn.
Đây không phải là một cuộc khủng hoảng kiểu sụp đổ. Đây là sự trì trệ âm thầm – nơi cả nền kinh tế đang “sống sót”, nhưng không còn sống động.
Chính trong trạng thái “nửa sống – nửa chết” ấy, câu hỏi then chốt cần đặt ra không phải là “Trung Quốc tăng trưởng bao nhiêu?” – mà là:
Liệu Trung Quốc có đang bước vào một cuộc khủng hoảng thực sự – âm tính, kéo dài và chưa có lối ra?
Trong bài viết tuần này, Viethustle sẽ cùng bạn đi sâu vào từng lớp cấu trúc:
Phục hồi tăng trưởng: Tại sao con số 5.3% GDP lại là một ảo ảnh hồi phục cơ học?
Vết nứt tiêu dùng và bất động sản: Khi người dân thắt ví, niềm tin bị rút, và nhà ở từ “tài sản tích lũy” trở thành “tài sản chết”.
Cú sốc tín dụng âm: TSF giảm ròng, tín dụng tắt nghẽn – dấu hiệu đặc trưng của một nền kinh tế đang rơi vào trạng thái phòng thủ bảng cân đối.
Chiến lược “tengnuo” và phi Mỹ hóa tài chính: Khi Trung Quốc rút dần khỏi hệ thống USD mà không đánh động ai.
Xung đột xã hội âm ỉ: Khi tầng lớp “gõ AI” ngày càng cách biệt với tầng lớp “gõ bàn phím TikTok”.
Việt Nam: điểm trung chuyển hay con dao hai lưỡi?
Và cuối cùng: Liệu Trung Quốc sẽ rơi vào khủng hoảng năm 2025, hay đang bước vào “thập kỷ mất mát” kiểu Nhật với đặc trưng Trung Hoa?

