KINH TẾ VĨ MÔ

Chính Sách Nợ Công Hoa Kỳ Dưới Thời Trump

One Big Beautiful Bil - Dự Thảo Cắt Thuế Gây Thất Vọng - Làm Sao Để Hoa Kì Thoát Nợ?

GIẢM GIÁ 90% APEX KẾT THÚC VÀO TỐI NAY

Nếu bạn bỏ lỡ những bài viết hay nhất gần đây:


“Bạn có thể ra lệnh cho đại bác ngừng bắn, nhưng không thể ra lệnh cho lãi suất ngừng nhích lên.”

- Robert Rubin, Cựu Bộ trưởng Tài chính Mỹ

Tiếng tích tắc màu đỏ trên đại lộ số Năm

Nếu Times Square là trái tim của New York, thì National Debt Clock – tấm biển LED nhấp nháy giữa Đại lộ số 44th (Street) – chính là nhịp tim tài khóa nước Mỹ. 08:42 sáng ngày 20 tháng 1 năm 2025, khi Donald J. Trump đặt bàn tay xòe rộng lên quyển Kinh Thánh lần thứ hai, con số trên mặt đồng hồ nhảy vọt khỏi 36 000 000 000 000 USD, rồi 36 100 000 000 000, nhanh tới mức du khách đứng dưới phải nheo mắt như nhìn ánh đèn pha giữa sương mù Manhattan. Tính ra, mỗi nhịp tim người Mỹ bơm thêm hơn 50 000 USD nợ mới vào hệ thống – một tốc độ chỉ thua… vận tốc dòng tweet của chính Tổng thống nước này.

National Debt Clock - Wikipedia

36 nghìn tỷ đô – 120 % GDP – không chỉ là kỷ lục thời bình; đó là cột mốc đánh dấu khoảnh khắc Mỹ rời khỏi “tầng bình lưu tín nhiệm”. Moody’s hạ xứ Cờ Hoa xuống bậc AA1, tước nốt ngôi sao “AAA toàn năng” cuối cùng còn sót lại. Khi đó, ngay cả những tờ như Wall Street Journal cũng phải ví Trái phiếu Kho bạc – biểu tượng một thời của an toàn tuyệt đối – như một tài sản cần được “chiết khấu lại”: không phải vì lo ngại vỡ nợ, mà vì nỗi sợ... chẳng ai còn kiểm soát được chiếc ví của nước Mỹ.

Lần theo dấu vết dòng tiền, người ta thấy Bộ Tài chính đang bê đến Đồi Capitol một gói ngân sách phình nở mang tên “One Big Beautiful Bill”: cắt thuế cuồng phong, tăng chi như bão cát, kèm phụ lục dài lê thê về bức tường biên giới, ưu đãi tiền tip, miễn thuế làm thêm giờ và món quà thuế “Made-in-USA”. Ngôn ngữ Nhà Trắng gọi đó là cú đấm kép “làm nước Mỹ vĩ đại” và “trả hết trong tương lai”, còn giới phân tích chỉ thở dài: “tương lai” chính là thị trường trái phiếu toàn cầu – nơi các tay buôn nợ đang đặt câu hỏi: Beautiful cho ai, và Bill rốt cuộc gửi đến địa chỉ nào?

Trớ trêu, cùng lúc Tòa án Thương mại Quốc tế tuyên bố chặn phần lớn thuế quan 10-100 % mà Trump mài dao suốt chiến dịch, tước đi nguồn thu được Nhà Trắng tính như “External Revenue Service” – phiên bản IRS thu tiền ngoại bang thay dân bản xứ. Và ở một góc khác của câu chuyện, Elon Musk – bậc thầy meme cùng đồng DOGE – rời ghế cố vấn “Bộ Hiệu suất Chính phủ” với câu tweet văng vẳng: “Giảm béo ngân sách không có nghĩa được quyền đặt thêm bánh kem nợ lên bàn.”

Bức tranh lập tức chia ba sắc độ: đỏ của đồng hồ nợ, xám của trái phiếu bị bán tháo, xanh lá của những kỳ vọng tăng trưởng được vẽ nên từ giảm thuế. Giữa giao lộ ấy, bài viết này sẽ đóng vai ống soi bệnh lý, tách rời bốn vết nứt trên con tàu tài khóa Hoa Kỳ – từ cấu trúc chi tiêu bê tông cốt thép, tới cú xoay gắt của lợi suất; từ tham vọng xuất khẩu thâm hụt qua thuế quan đến cạm bẫy chính trị của những lời hứa an sinh.

Trong bài viết tuần này, Viethustle sẽ cùng bạn đi sâu vào từng tầng kết cấu của hệ thống tài khóa Mỹ:

  • Chiếc bánh ngân sách đang phình: “One Big Beautiful Bill” – từ một món quà tranh cử đến cơn chóng mặt của các nhà xếp hạng tín nhiệm;

  • Thị trường trái phiếu phản đòn: Khi các nhà đầu tư không còn tin vào câu chuyện “cắt thuế sẽ tự trả tiền cho mình”;

  • Cấu trúc chi tiêu bị khóa: Khi 70% ngân sách nằm ngoài tầm kiểm soát, và phần linh hoạt lại là phần dễ bị cắt nhất;

  • Fed bị kéo vào trận địa tài khóa: Khi chính sách tiền tệ buộc phải chọn giữa ổn định giá cả và cứu lấy Bộ Tài chính.

Sau đó, ta sẽ đặt bài toán Mỹ vào ba tấm gương phản chiếu: Nhật Bản của “in tiền để sống sót”, Ý của “lợi suất trừng phạt”, và Trung Quốc của “ổn định bằng kiểm soát”.

Câu hỏi không còn là “Mỹ có trả nợ không?” – mà là: Mỹ sẽ trả bằng đô-la với bao nhiêu sức mua.

Viet Hustler is a reader-supported publication. To receive new posts and support my work, consider becoming a free or paid subscriber.

Đăng nhập để đọc toàn bộ bài viết

Tạo tài khoản để truy cập nội dung premium.

0

Bình luận (11)

RH
Robert HuynhPlus6/2/2025

Bài dài nhưng hay. Cảm ơn Ryan.

RT
Ryan TranPlus6/11/2025

Mình cảm ơn bạn

JC
Jeong Chae YeongPlus6/2/2025

Vậy đồng đô la suy yếu gần đây có phải do chính phủ can thiệp vì ngày đáo nợ đang đến gần không bạn? Và chủ nợ liệu có ngồi yên nhìn đồng tiền mình nhận về mất giá không?

T
TONYPlus6/2/2025

Bài quá đỉnh, căng quá !!!

RT
Ryan TranPlus6/11/2025

Mình cảm ơn ạ

P
Po.NPlus6/2/2025

cách truyền tải của bài này hay và thú vị quá!! Đã bắt đầu đón chờ các bài viết tiếp theo của bạn.

RT
Ryan TranPlus6/11/2025

Mình cảm ơn ạ

JC
Jeong Chae YeongPlus6/2/2025

Mình chưa thực sự hiểu câu: Mỹ sẽ trả nợ bằng đồng đô la còn bao nhiêu sức mua. Mong tác giả giải thích rõ hơn. Xin cảm ơn!

RT
Ryan TranPlus6/2/2025

Cảm ơn bạn đã đặt câu hỏi! Câu “Mỹ sẽ trả nợ bằng đồng đô la còn bao nhiêu sức mua” có nghĩa là: Mỹ có thể in USD để trả nợ đầy đủ về mặt con số, nhưng giá trị thực của số tiền đó có thể bị bào mòn bởi lạm phát — tức là mỗi đô la trả về sẽ mua được ít hàng hóa hơn. Bộ trưởng Tài chính Scott Bessent vừa khẳng định trên đài CBS ngày thứ 7 hôm qua: “Mỹ sẽ không bao giờ vỡ nợ.” Điều đó đúng — vì Mỹ có thể in tiền. Nhưng “không vỡ nợ” không đồng nghĩa với “người cho vay không thiệt”. Nếu USD mất giá, bạn vẫn bị trả nợ bằng đồng tiền (sức mua) yếu đi. Đây là cách Mỹ “trả nợ bằng lạm phát” — không phải kiểu vỡ nợ trắng trợn như Argentina, mà là âm thầm làm mất lòng tin vào giá trị thực của đô la.

RF
Risk First TraderPlus6/1/2025

Bai viết hay. Hi vọng sẽ có bài nói về các cách chi h phu có thể giảm social securities & medicare/aid

RT
Ryan TranPlus6/11/2025

Cảm ơn bạn đã đọc bài viết. Nhất định sẽ chia sẻ thêm về chủ đề này nếu có cơ hội trong tương lai